Một vài câu "thơ thẩn" vào những ngày mưa bão

 Lúc mình thẩn thơ được mấy câu "thơ thẩn" này là vào 29/09/2022. Đương khi ấy, quê mình đang trải qua những ngày mưa gió, có thể gọi là "bão như mọi khi". Mình lướt một vòng mạng xã hội thì thấy tràn ngập những bức mình "sông nước ngay cạnh mâm cơm". Một chút buồn man mác chợt hiện về, về đàn gà, về bầy cún, về cha mẹ, về quê hương và về những ngày mưa bão ấy. 

"Mẹ ơi,
Nắng đã lên rồi
Gà con, gà mẹ trốn đâu hết
Con ĩ, con ú hết đòi cơm
Con ken khi khác sủa ầm ĩ
Nay nắng lên rồi
Chẳng tiếng kêu....."

 Những ngày mưa bão ấy, gia đình nhỏ bên cạnh mâm cơm chiều vội. Ngoài trời, gió vẫn rít lên, mưa vẫn nặng hạt. Bữa cơm tuy giản đơn nhưng lại ghim sâu vào kí ức của mình. Sau giờ cơm, cả gia đình không ai ngủ được (đúng hơn là không ai dám ngủ). Cả nhà bước ra gần cửa ngồi, xem mưa. Đó có lẽ là lần ngắm mưa "vui nhất" của mình, vui vì mưa sẽ không phải tới trước học :D. Nhưng lần "ngắm mưa" ấy cũng là những lần "ngắm mưa" buồn nhất của cha mẹ. Mãi chục năm sau, khi thấy được bức hình này, mình mới hiểu cảm giác của cha mẹ lúc ấy. Một chút nặng lòng..........


"Trời buồn chi mà trời mưa mãi.
Để mẹ già mắt lệ đẫm đôi mi."

 Xem tình hình mưa bão thì chợt mình lại thấy bức hình này, một bức hình buồn nhưng đầy ý nghĩa. Trong hình là bà cụ ở philippines, chụp lúc bà đang sơ tán sau một cơn bão. Bà chỉ kịp mang theo một ít tư trang, và người bạn của mình.......

 Hình dáng nội mình thoáng chốc xuất hiện khi mình xem bức hình này. Nội yêu con cháu và cả yêu thương động vật. Con Vàng nội nuôi, sau khi nội mất cũng buồn bã rồi đi cùng Nội....... 


"Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp, quê nhà một góc nhớ mênh mang."